Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

tho ve que huong

Quê hương-Trúc Quỳnh

Mẹ ơi hôm nay cô giáo dạy 
"Quê hương mình rất giàu đẹp văn minh" 
Học bài trên con thấy tủi thân mình 
Người viễn khách bơ vơ nơi xứ lạ 

Mẹ ơi Mẹ !!Quê hương xa lạ quá 
Tiếng Việt con chỉ bập bẹ đôi câu 
Hình ảnh thân thương chẳng có trong đầu 
Gia đình quyến thuộc người quen không có 

Mẹ ơi Mẹ!!! Quê hương vẫn còn đó 
Nhưng với con thật là quá xa vời 
Mong ước thành chim nhỏ vượt trùng khơi 
Một lần thăm Việt Nam nơi sanh Mẹ 

Lượn cánh bay Mẹ ơi con đã ghé 
Việt Nam kìa một dải đất cong cong 
Dạ xuyến xao nao nao cả cõi lòng 
Ôi !!! Đẹp quá....Việt Nam tươi đẹp quá 

Dải đất nhỏ xinh xinh hòa núi đá 
Chen lẫn cùng biến ngát một màu xanh 
Lúa vàng bông cây trái ngọt sai cành 
Sông nặng đỏ phù sa hiền hòa chảy 

Thật tuyệt vời bức tarnh con vừa thấy 
Nhưng lặng buồn tự hỏi..."Tại vì đâu....???" 
Mẹ và Cha phải mưa nắng dãi dầu 
Đời hiu quạnh...tủi buồn thân viễn xứ 

Để cho con chịu chung đời cô lữ 
Thoáng chạnh lòng khi ai hỏi "Quê hương...???" 
Câu giản đơn và cũng rất bình thường 
Nhưng con vẫn ngập ngừng lời giải nghĩa..... 

Mẹ ơi Mẹ giờ đây con thấm thía 
Quê hương là những cái chẳng gần ta 
Mà rất xa....đó là những mái nhà 
Có khói chiều quyện hương mùi gạo mới 

Quê hương là cánh đồng xanh phơi phới 
Bầy trẻ thơ vắt vẻo trên mình trâu 
Bà Mẹ quê bỏm bẻm ngồi nhai trầu 
Đôi trai gái hẹn hò đêm khuya vắng 

Quê hương là những con đường ngập nắng 
Tiếng võng đưa kẽo kẹt buổi trưa hè 
Ngọn gió đùa xào xạc những hàng tre 
Ong bướm lượn quanh vườn thơm hương bưởi 

Quê hương là những tháng ngày rong ruổi 
Là nắng chiều nghiêng đổ dòng sông quê 
Với câu hát "Người ơi....ở đừng về...." 
Man mác buồn cánh lục bình tím biếc 

Quê hương là những cánh diều xanh biếc 
Dìu tuổi thơ cùng ước vọng bay cao 
Tới trăng sao cùng gởi tới lời chào 
Cho Việt Nam_quê hương tình chan chứa 

Quê hương là những trưa hè đổ lửa 
Của miền Trung nắng cát bỏng da người 
Nhưng dịu dàng bởi nụ cười thật tươi 
O gái Huế bên sông Hương êm ả 

Quê hương là những vùng khô sỏi đá 
Đất chai cằn mầm sống chẳng sinh sôi 
Nhưng giờ đây cây xanh đã đâm chồi 
Bằng mồ hôi của bao người tuôn đổ 

Quê hương là tiếng còi xe trên phố 
Tiếng rao buồn của người gánh hàng rong 
Của Bé thơ vất vưởng đời long đong 
Mãi trôi nổi giữa dòng đời cuộn chảy 

Ôi Quê hương !!! Mẹ ơi còn nhiều đấy 
Một mình con sao kể nổi bây giờ 
Muốn đầy đủ...chắc cần cả tập thơ 
"Quê hương là gì....???" họa chăng mới hết...............